Chàng trai dứt bỏ mối tình 5 năm vì bạn gái quá nghèo

Lời thú tội của một anh chàng “trót” nhằm mục đích là tiền bạc quyết định hôn nhân được đăng vận chuyển trên trang confession của trường ĐH Kinh tế Quốc dân vừa qua lôi kéo sự để ý đặc thù của cộng đồng mạng.

Tôi đã bỏ em để lấy một người vợ giàu. Giờ này tôi đang đi du lịch cùng nhà bên vợ, ăn xong bữa trưa ở khách sạn, uống vài ly xong tôi lại không thể không nhớ vào em. phòng khám chúng tôi học cùng K49, yêu nhau được 5 năm, là quãng thời gian nhiều khốn khó chịu nhưng đầy kỉ niệm. Nhà hai đứa đều chẳng dư dả gì, dù em tiếng rằng ở HN nhưng là vùng ven nên cặp vợ chồng làm đồng . Em chưa bao giờ đòi hỏi tôi mua tậu quà cáp gì đắt tiền, đi ăn em cũng tự chọn chỗ nào rẻ rồi bảo tôi đưa đi, tối về chỉ cần mua cho bắp ngô nướng cũng vui cả đêm. Em chịu thương chịu khó hỏi han coi sóc tôi hằng ngày, thảng hoặc lại thấy nấu đồ mang qua phòng trọ. Suốt thời kì học đh tôi đã hạnh phúc với chọn lựa của mình, tin rằng tôi sẽ lấy em làm vợ, chẳng hề tính toán.

Nhưng ra trường chỉ hai năm, thay đổi môi trường đã khiến tôi đổi thay suy nghĩ trong khoảng lúc nào không hiểu . Chỉ biết tôi khởi đầu thấy ngượng ngùng khi đồng nghiệp hỏi nhân tình ở đâu, nhà làm gì. Nói vào đây chắc đã nhiều người muốn nhảy lên chửi bới tôi rồi nhỉ?

Tôi đã thấy mình khác khác lúc nghe các ông bạn kể dẫn về quê, ý trung nhân tậu tặng bố mẹ em út đủ thứ thuốc men xống áo , lấy nhau thì bên ngoại cho chiếc xe cho dòng nhà không thì cũng đổ tới tk cho cháu ngoại. Tôi bắt đầu so sánh mình với mấy thằng bạn, kiểu dáng tôi rất tương đối , đầu óc cũng thường nhưng nói chuyện khéo. Và tình cảm với em cứ thế dành chỗ cho lo liệu của tôi. Tôi đã biện minh, tranh đấu cho sự tư lợi của mình rằng nếu như tôi lấy em, cả hai lương hai chục củ thì lấy gì nuôi nấng con dòng , nhà cửa cũng không, tôi còn bác mẹ và hai em trai ở quê, em cũng tương tự .

Chỗ làm của tôi có khá nhiều nữ và có một cô sống gần phòng trọ của tôi. Vài lần trời lạnh cô đi taxi đi làm, lúc về tắc đường nên tôi đề nghị đưa về nhà. Cô tương đối xinh và ra phết tiểu thư, nói chuyện nhẹ nhõm . Dần dần tôi và cô có inbox riêng, hẹn đi ăn trưa. Có lần cô mời tôi đến nhà, tôi đã choáng ngợp khi đấy , gia đình cô no đủ quá sức mường tượng của tôi. Tôi đã trở thành dễ dãi và ve vãn cô ra mặt hơn trước. Được 5 tháng thì người thương tôi Nhận biết ra chuyện, em không nói một lời. Theo phản xạ thường ngày , tôi vẫn lấy lí do giảng giải là bạn cơ quan và xin lỗi em. Nhưng em chỉ đứng im nhìn tôi rồi đi về. Đêm hôm ấy , em nhắn tin cho tôi: Em không có gì để nói, chúc anh hạnh phúc. Mọi chuyện kết thúc nhanh gọn nhẹ, như là mới yêu vài tuần. Tôi nghĩ em sẽ gào khóc oán trách tôi, nhưng chắc hiện nay em cũng không quá tha thiết . Tôi luôn tự diễn dịch ra lí do nhằm mục đích là bào chữa trị cho sự hèn mạt của bản thân tương tự . từ đấy không ai liên lạc với ai nữa.

Cô đồng nghiệp biết chuyện, các chuyên gia thả phóng mọi thứ và điên cuồng yêu đương, cô có bầu . Và thế là các chuyên gia tổ chức đám cưới. Bạn bè có đứa chửi, có đứa khen, vợ chồng tôi vô cùng chấp nhận vì cô con dâu mới. Tôi tự gạt đi lòng tự trọng và suy nghĩ bản thân là thằng đào mỏ rằng : Vợ tôi yêu tôi. Thế là đủ. cho tới hiện tại , phòng khám chúng tôi đã lấy nhau được 1 năm, chúng tôi sống ở chung cư cao cấp nhà ngoại mua , tài xế của vợ vì vợ tôi không rõ lái. Tôi bỏ việc chỗ cũ, cun cút về khiến cho bố vợ. Mỗi tháng tôi gửi được 5tr về cho cha mẹ . Mọi chuyện vẫn hằng ngày tiếp tục nếu tôi không gặp lại em.

Hôm ấy tôi đang trong siêu thị thì chạm mặt em, em gầy hốc hác, em vẫn nhìn tôi cái nhìn của ngày chung cục rồi nước mắt cứ thế tuôn ra không thành tiếng. Tôi định ôm lấy em nhưng em đã chạy đi, ừ tôi làm gì còn tư cách gì. Sau hôm đó tôi có nói chuyện lại với bạn thân của em thì mới biết em sau chia tay em đã khổ sở thế nào.

Tôi sẽ không kể thêm ra đây làm gì nữa, vì sự dằn vặt hằng ngày đã đủ lắm rồi. khi có tình cảm, thì tôi vứt bỏ chạy theo tiền. khi có tiền rồi, nhưng chỉ là do sự tính toán đơn kép của mình, tôi lại thấy nhục nhã hơn bao giờ hết. hoá ra ngưu tầm ngưu mã tầm mã, đi làm chỗ bố vợ mọi người nhìn tôi bằng con mắt khác. một vài cánh dựa hơi vợ chơi với nhau và những ông tự lập chơi với nhau. hoá ra tôi chẳng yêu vợ tôi, tôi chỉ yêu tiền và vẻ mẫu mã của cô đấy mà thôi. thế ra người tình tôi đã cam chịu đau khổ mà cương quyết không than trách nửa lời với tôi. Giờ tôi mới tỉnh ra thì cũng muộn.

Giờ này tôi chỉ mong em sẽ sớm tìm được người chồng tử tế và sống hạnh phúc hơn trong quãng đời còn lại.

Anh xin lỗi, NL!.